Đăng ký tư vấn

Gõ cửa tương lai

Fri 20/11/2015 | 15:25 GMT+7

Gõ cửa tương lai

Đằng sau mỗi cánh cửa là một cơ hội mới làm thay đổi cả đời người, điều này đúng, ít nhất với Phạm Uyên Nguyên.

Vào một ngày đẹp trời nọ, trên đất nước Singapore xa lạ, chàng trai trẻ Việt Nam 26 tuổi đó trong lòng rối bời vì nếu không có học bổng thì sẽ không được tiếp tục học và có thể phải về nước.

Ngày hôm đó chàng trai đi gõ cửa, nơi mà nếu bạn là người không dám liều, đúng hơn là thiếu quả cảm thì bạn sẽ không dám đến: ngôi nhà của nguyên thủ đứng đầu đất nước Singapore, cố Thủ tướng Lý Quang Diệu.

Sau nhiều lần bị người gác cổng từ chối, anh năn nỉ: “Xin ông cho tôi một cơ hội, nếu ngài Lý Quang Diệu chính thức từ chối, tôi sẽ vui vẻ ra về”. Vài phút sau, cựu Thủ tướng đã xuất hiện ở cửa, ông thông báo 5h30 phút ông có cuộc khám sức khỏe và như vậy ông có 30 phút để lắng nghe anh”.

“Xin tự giới thiệu, tôi là một sinh viên Việt Nam đang Du học tại Singapore. Tôi tha thiết muốn được gặp ngài, vì tôi ngưỡng mộ những gì ngài đã làm cho đất nước Singapore.” – Anh đã bắt đầu như thế.

Anh không đề cập trực tiếp đến việc xin học bổng, mà kể lại với ngài làm thế nào mà anh đang có mặt được ở đây. Từ việc Trường Đại học Công Nghệ Nanyang đã nhận anh vào học khi anh chưa có học bổng; đến việc tiền mua vé máy bay là do một Giám đốc người Nhật tặng; tiền ăn ở đủ cho 3 tháng đầu là của một Việt Kiều, trưởng Đại diện một ngân hàng của Anh tại Việt Nam cho mượn, rồi cả chuyện vị giáo sư người Mỹ đã bảo lãnh với nhà trường về khoản học phí và tiền kí túc xá hiện đang bị treo chưa thanh toán của anh.

Anh thưa thật với ngài là anh đang rất lo và kết thúc phần trình bày khá lộn xộn của mình bằng một giọng nói hơi “lên gân”: “Thưa ngài, tôi khát khao được học những kiến thức quản lý tân tiến để trở về phục vụ đất nước tôi. Hiện tôi rất khó khăn, nhưng cuộc sống đã làm tôi tự tin rằng nếu có nguyện vọng tốt cho xã hội thì sẽ được xã hội giúp đỡ. Xin ngài chỉ bảo cho tôi những lời khuyên giúp tôi có thể học và tồn tại được ở Singapore”.

Nguyên nhớ lại rằng lúc đó, ngài cựu Thủ tướng đã bật cười vui vẻ. Ngài hỏi thăm anh về gia đình, về những công việc anh đã làm trước khi đi học, Nguyên đã lung túng thưa thật với ngài rằng hiện anh chỉ lo đến việc làm thế nào để được đi học và hoàn tất chương trình học, chứ chưa dám nghĩ xa hơn. Ngài tỏ ý không hài lòng, và đã kể cho anh nghe câu chuyện của chính mình, từ những hoài bão, lý tưởng sống đến những kế hoạch dài hạn, những cam kết mà ngài đã tự vạch ra khi mới 14, 15 tuổi và quyết tâm thực hiện để trở thành Thủ tướng ở lứa tuổi 30. Câu chuyện kéo dài hơn 30 phút như dự định và khi tiễn anh về, ngài cựu Thủ Tướng đã nói: “Cuộc sống ở Singapore rất cạnh tranh. Đất nước này chỉ chấp nhận hai loại người, một là giàu có, hai là giỏi và thông minh. Anh đã đến được đây như thế thì Singapore sẽ không đuổi anh đâu. Hãy biết suy nghĩ dài hạn. Đừng vì khó khăn trước mắt mà mất tự tin, thui chột ý chí. Là thanh niên phải có những mục tiêu, kế hoạc dài hạn. Lần sau nếu có cơ hội gặp lại, anh phải trình bày với tôi về kế hoạch cuộc đời 30 năm sắp tới của anh ra sao, một cách cụ thể!”.

Đó là một lời khuyên không phải là một lời hứa. Nhưng một tuần lễ sau, ngoài sự mong đợi của anh, và gây ngạc nhiên đối với cả trường anh được văn phòng Thống đốc Ngân hàng Singapore (MAS) mời đến phỏng vấn chính thức về học bổng. Tiếp anh lần này không phải là ngài cố Thủ Tướng mà là vị kinh tế trưởng (Chief Economist) kiêm phó Thống đốc Ngân hàng Singapore.

Câu hỏi đầu tiên mà vị phó Thống đốc đặt ra cho anh với nụ cười khuyến khích là: “Thế nào, anh bạn trẻ, mục tiêu, kế hoạch 30 năm sắp tới của anh là gì?”. Đã có chuẩn bị, nghiền ngẫm kỹ lưỡng từ trước, anh bắt đầu một cách khá tự tin dù hơi “màu mè”.

“Ở vị trí nào?” – “Là một nhà kinh doanh Tài chính”. Cuộc phỏng vấn kéo dài hơn một tiếng đồng hồ mà theo Nguyên nhớ lại “như một cuộc tấn công não” làm cho anh có cảm giác như mất hết năng lượng khi ra về. Sau đó là ba vòng thi sắt hạch về chỉ số thông minh (IQ), chỉ số thông minh tình cảm (Emotional Intelligence) kỹ năng quản lý và nhiều lần phỏng vấn ở các cấp độ khác nhau.

Cuối cùng học bổng Toàn phần GSIC – một định chế đặc biệt do chính ngài Lý Quang Diệu sáng lập và làm chủ tịch của chính phủ Singapore – một học bổng mơ ước của sinh viên Singapore đã được trao cho một sinh viên Việt Nam, bao gồm cả học bổng cao học tại Singapore và tu nghiệp tại Mỹ.

Khi cầm được kết quả thông báo chính thức về việc được nhận học bổng GSIC với số tiền rất lớn, Nguyên tả lại cảm giác “như một giấc mơ, như một phép lạ”, vì nó không chỉ làm cho điều kiện vật chất để học của anh được bảo đảm, mà còn làm cho tinh thần anh khai sáng.

  • Trương Bảo Châu

Hiện tại Ông Phạm Uyên Nguyên là lãnh đạo doanh nghiệp và trường đại học, trường đào tạo doanh nghiệp (trường Doanh Chủ) ở Việt Nam, đồng thời tham gia đào tạo, là giảng viên thỉnh giảng về tài chính cho Ủy Ban Chứng Khoán Nhà nước và một số trường Đại học trong nước. Được sự cho phép của ông, Du học AAA xin chia sẻ bài viết trên.

 

Các bài viết khác